12/27/2016 3:34:14 AM
Viewed: 1183
tamkhong
2/5/2013 4:59:47 PM
Nguyên tắc công bằng

Sở dĩ người tu dùng phép cứu người nhưng lại có kết cuộc không tốt là bởi vì họ đã vô tình vi phạm luật công bằng của siêu hình.

Luật công bằng của siêu hình cũng là quy tắc ở đời, nếu bạn muốn giúp ai thì phải giúp bằng chính khả năng, tiền bạc hay công sức của mình. Muốn giúp trị bệnh âm, giải nghiệp, cầu siêu cho ai thì cũng phải dùng đến phước đức của mình, bản thân mình phải có đủ phước đức mới có thể lấy ra để giải giúp người có nghiệp nặng. Mình không đủ phước đức mà cầu Thánh thần để giúp cho người thì không khác nào người nghèo vào Ngân hàng kêu mang tiền ra cho mình bố thí người khác. Muốn có tiền của Ngân hàng chỉ có thể vay mượn nếu đủ điều kiện. 


Giúp người là chuyện tốt, nhưng mình có bao nhiêu tiền, hay tu được bao nhiêu phước mà đem giúp hết cho người khác, hay phải đi vay mượn giúp cho họ thì mình phải chấp nhận trở thành người nghèo, và vô phước như họ. 

Đa số thầy bùa, thầy pháp, những hành giả tu Mật, dù bản thân không đủ phước đức nhưng lại hay cưỡng cầu để xin thánh thần giúp trị bệnh hay giải nghiệp cho những ai đến xin họ. Quy luật siêu hình là muốn giúp giải nghiệp cho ai thì phải gánh nghiệp của họ, nếu người tu cầu xin, muốn bảo lãnh, gánh nghiệp, gánh nợ cho ai thì Thánh thần sẽ đồng ý cho họ vay mượn công đức. Mà đã gánh nợ cho người thì phải trả nợ dùm cho người, do đó mà cuộc đời của thầy pháp thường là nghèo khổ vì suốt đời phải làm để trả những món nợ (nghiệp) mà họ đã vay mượn dùm cho người khác, tình trạng của họ như người có thu nhập ít mà xài nhiều thì phải có ngày khánh tận mà thôi.

Có khi người tu xin trị cho người được hết bịnh tật nhưng kết quả là bản thân lại bị gánh cái bịnh đó. 
Thí dụ như câu chuyện sau đây: 

Ông T.K.Hoa là một người tu huyền bí trong tông phái Trúc Lâm Nương, ông cũng đã trên 70 tuổi khi gặp tôi và được tôi điểm đạo. Ông kể có lần ông đi gặp một nhà sư có cánh tay bị sưng to và rất đau nhờ ông trị giúp. Ông ôm cánh tay đau của nhà sư đó và khấn Quan Âm gia hộ thì nhà sư được hết đau ngay. 
Nhưng ngay sau đó thì cánh tay của ông lại bị sưng lên và đau nhức dữ dội. Sợ quá, ông chạy đến cầu cứu với sư phụ của ông. Sư phụ ông sau khi thắp nhang cầu nguyện ở bàn thờ thì nói với ông rằng: "Chư thần đang đánh vị sư kia mà con đưa tay vào đỡ nên mới bị như vậy. Con ráng chịu một lát sẽ hết". 
Một lát sau thì cánh tay của ông trở lại bình thường. Ông nói với tôi từ đó về sau ông không còn dám cầu xin chữa bịnh cho ai nữa.

Có một người khác cũng kể chuyện anh ta tu mật và có lần dùng phép trị được hết bịnh đau gan cho người bạn, nhưng sau đó chính anh lại bị đau gan!

Và tôi cũng quen biết một người tu thần quyền, khi trẻ cũng có giúp khoán bùa trị cho nhiều người hết bịnh, nhưng mấy năm sau đó anh thường bị trời trồng. Những lúc anh đang đi trên đường hay đang làm việc gì thì toàn thân bị cứng đơ không nhúc nhích được một hồi lâu.

Những chuyện gánh nợ, gánh bịnh cho người khác là những thị hiện của Thánh thần để răn dạy người tu về quy luật công bằng ở đời cũng như trong đạo. Đó là không thể dùng công sức, huyền năng của Thánh thần để cứu người theo ý mình, ẩn chứa cái tâm muốn nổi danh là người từ bi, hay người có huyền năng. 

Người tu thật sự không có lý do gì cầu xin Thánh thần Trời Phật ban phước cho mình để cho mình bố thí lại cho người khác, trong khi người được giúp thì không hề biết đến Thánh Thần, Trời Phật mà chỉ biết tán thán công đức của người tu vì đã giúp được cho họ.

Nói tóm lại, người có nhiều phước đức, hay người có nhiều tiền muốn hồi hướng phước đức hay lấy tiền cho ai cũng được, chỉ là phải tùy theo phương tiện và khả năng của mình, miễn sao đừng làm tới đổ nợ là được; người nghèo mà cứ muốn bố thí chỉ mang thêm nợ vào thân trả hoài không hết, và đó là cái nợ do không hiểu nguyên tắc công bằng mà phần lớn người tu trong các tông phái huyền bí đều phạm phải.

Bậc chí nhân (có đức tuyệt cao) thì quên mình, bậc thần nhân thì không lập công, bậc thánh nhân thì không lưu danh.


Gửi trả lời